Bài giảng lễ Chúa Nhật 5 Thường Niên – Năm C

Xin gửi đến quý độc giả Bài giảng lễ Chúa Nhật 5 Thường Niên – Năm C của cha Jude Siciliano, OP, do Hoàng Vinh, OP, chuyển ngữ.

 

5th SUNDAY -C- February 7, 2010

Isaiah 6: 1-2a, 3-8; Psalm 138; I Corinthians 15: 1-11; Luke 5: 1-11

By Jude Siciliano, OP

CHÚA NHẬT 5 Tn -C- 7-2- 2010
Is 6::1-2a, 3-8; Tv: 138;1 Cr 15: 1-11;  Luke 5: 1-11

Lm. Jude Siciliano, OP

NÀY CON ĐÂY, XIN HÃY SAI CON ĐI

 

Peter is not the only worker who has "worked hard all night." Many of us can identify with an "all-night-labor"; something we have worked hard at all day and that still keeps us up at night. We can hear in Peter’s our own voice of fatigue, frustration and failure. There are times in our lives when we can say what Peter expresses in today’s gospel, "we have caught nothing...."

Thánh Phêrô  không phải là người duy nhất “vất vả suốt đêm.” Nhiều người trong chúng ta cũng phải “vất vả làm việc cả đêm”; nhiều lúc vất vả làm việc cả ngày mà đêm vẫn phải thức trắng làm tiếp. Lúc đó, chúng ta thấy văng vẳng trong mình giọng nói mệt mỏi, chán nản và thất vọng của thánh Phêrô. Có những lần chúng ta phải thốt lên như Phêrô trong bài Tin mừng hôm nay: “chúng tôi chẳng bắt được gì cả…”

We have: struggled to keep a relationship together, only to have it crumble; tried to support our families during these times of cutbacks; taught our children the faith, only to have them give it up when they left the house; come towards the end of our hard-working lives to find ourselves limited by physical or financial constraints, etc. With Peter and his partners, we have a lot on our minds and have much to preoccupy us.

Chúng ta đã cố gắng để duy trì mối tương quan với nhau, nhưng những gì chúng ta nhận được chỉ là sự vụn vỡ; chúng ta đã cố gắng chu cấp cho gia đình trong thời buổi mà mọi thứ bị cắt giảm thế này, dạy dỗ đức tin cho con cái, nhưng chúng lại bỏ nhà đi bụi; chúng ta đã vất vả làm việc cả đời để rồi nhận ra những hạn chế về sức khỏe, về tài chánh của mình, … Cũng như Phêrô và những bạn chài của ông, chúng ta còn bao nhiêu thứ để mà bận tâm lo lắng.

Peter hasn’t had the time or leisure to listen to Jesus preach on some hillside or local synagogue. He has important things to tend to on this day; he’s got a family to feed and a business to maintain. So, since Peter couldn’t go to Jesus, Jesus goes to him. He chooses Peter’s boat as his "pulpit." From there Jesus preaches to the crowds, whom Luke describes as "pressing in on Jesus and listening to the word of God...." Don’t we preachers envy that: people pressing it to hear a preaching! Jesus must have been saying something they found important and applicable to their lives. Peter couldn’t help hearing what Jesus was saying, after all, they were in the same boat. Jesus’ words were so moving that Peter was willing to act against his experience, honed by years of fishing, and to trust Jesus’ word. When he tells Peter, "Put out into the deep and lower your nets for a catch...," Peter does it.

Phêrô  chẳng có thời gian rảnh rỗi mà ngồi trên những sườn đồi hay trong hội đường để nghe đức Giêsu giảng dạy. Ông có những việc khác quan trọng hơn phải làm. Ông phải lo cho gia đình và phải làm việc. Vì Phêrô không thể đến gặp đức Giêsu, thì đức Giêsu đến gặp ông. Người chọn chính con thuyền của Phêrô để làm “tòa giảng.” Từ trên đó, đức Giêsu giảng dạy đám đông dân chúng, mà như thánh Luca mô tả thì “họ chen lấn nhau đến gần đức Giêsu để nghe lời Thiên Chúa…” Chả lẽ những nhà giảng thuyết như chúng ta lại không ghen tị với điều đó sao: người ta chen lấn nhau để nghe một bài giảng! Chắc chắn Đức Giêsu đã nói lên những điều mà họ thấy là quan trọng và có thể áp dụng cho cuộc đời của họ. Phêrô không thể ngăn được những gì đức Giêsu giảng và cuối cùng thì cả hai  cũng ở trên cùng một chiếc thuyền. Những lời của đức Giêsu thuyết phục đến nỗi khiến Phêrô hành động ngược lại với chính kinh nghiệm của mình, kinh nghiệm của bao năm chài lưới, và tin tưởng vào lời của đức Giêsu. Khi nghe đức Giêsu nói: “chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá…,” Phêrô đã răm rắp làm theo.

Here is where we are at this point of the story: we have a working person whose life is frustrating and failing; into that life and world Jesus enters with a word that draws people to himself; Peter hears that word and responds to it and he discovers that his life bears fruit – the kind a fisherman would recognize, a huge catch. This story is not ethereal or other-worldly. It’s about Jesus addressing a person in the midst of a busy day and that person responding to him. Peter goes from indirection and failure to purpose and bounty. He realizes what has happened and decides to follow the one who can catch fish for him and more–whose word bears life.

Đây chính là chỗ của chúng ta trong bài Tin mừng hôm nay: chúng ta đang thất bại và chán nản, nhưng đức Giêsu đã bước vào cuộc sống này, vào trong thế giới này với một lời có thể lôi kéo người ta đến với Người. Phêrô đã nghe lời đó và đáp trả, vì ông nhận ra rằng cuộc đời của mình sinh hoa trái – như một người chài lưới có thể nhận ra – là một mẻ cá lớn. Câu chuyện này không hề xa vời. Nó đề cập đến việc đức Giêsu gọi đích danh một người ngay lúc người ấy đang bận túi bụi, nhưng người ấy đã đáp lời Người. Phêrô chuyển từ tình trạng mất định hướng và thất bại đến chỗ có mục đích và quảng đại. Ông nhận biết điều gì đã xảy ra và quyết định đi theo Đấng có thể bắt cá cho ông và hơn nữa lời của người ấy mang lại sự sống

But Peter has initial hesitation. He feels unworthy in the presence of the one he has just heard speak and taught him, the experienced fishermen, how to catch fish. Jesus now has other fish to capture; beginning with Peter and his companions. He uses the same net to catch these men he used to catch the fish–his word. They may be unworthy, but if they trust, not in themselves but Jesus’ word, they will be "catching people." So, relying not on themselves but upon the Word, they put their hesitations aside and follow Jesus.

Nhưng ngay lúc đầu Phêrô hơi do dự. Ông cảm thấy chẳng ăn nhằm khi đứng trước một người vừa dạy một dân chài dày dặn kinh nghiệm như ông cách bắt cá. Giờ đây đức Giêsu bắt những con cá khác, trước hết là Phêrô và sau đó là mấy người bạn chài của ông. Như Người nói, Người dùng chính tấm lưới ấy mà bắt những người đàn ông quen việc chài lưới này. Có thể các ông không xứng đáng nhưng nếu tin tưởng vào lời Đức Kitô, chứ không phải tin vào chính các ông, thì các ông sẽ trở thành “kẻ đi lưới người ta.” Vì thế, khi các ông tin tưởng vào chính đức Giêsu chứ không phải vào bản thân, các ông có thể gạt qua một bên sự do dự của mình để đi theo đức Giêsu.

Our lives are busy. The things that concern us and keep our minds preoccupied during the night, are not superficial matters, they are an integral part of our lives and we need to tend to them. But we can use some help to keep us focused and guide our decisions. While we know there are no easy and quick solutions to the important issues we face, still we do want to keep our heads about us; we want a sense of priorities and direction. In other words, we want to continue hearing Jesus’ invitation to follow him and we want to do that as we toil through, the sometimes, very dark periods of our lives.

Cuộc sống của chúng ta cũng bận rộn đấy chứ. Những thứ làm bận tâm và ám ảnh chúng ta suốt đêm thì chẳng phải là những chuyện không đâu, chúng là một phần quan trọng của cuộc sống của chúng ta và vì thế chúng ta cần quan tâm. Nhưng chúng ta cũng cần đến những trợ giúp để tập trung hơn và hướng dẫn những quyết định của chúng ta. Dù chúng ta biết rằng không thể dễ dàng có ngay giải pháp cho những vấn đề quan trọng mà chúng ta gặp phải, thì chúng ta vẫn rất muốn được quan tâm; chúng ta cần cảm giác được ưu tiên và được hướng dẫn. Nói cách khác, chúng ta vẫn muốn tiếp tục được nghe lời mời gọi của đức Giêsu để bước theo Người và đôi khi chúng ta muốn như thế khi vất vả lê bước qua những giai đoạn tăm tối nhất của cuộc đời mình.

Peter’s busy life turned out to be a "listening place" for him. It was while he was cleaning up after his laborious and unrewarding night’s work that he heard Jesus speak. First, he listens to Jesus as one among the many who were there that day. It’s the way we hear the Word of God in this community, at our liturgical celebration. I think that communal hearing set the stage for what Peter heard next–his personal call. These weekly celebrations we share with others is an important listening place for us as a church community. Together we hear Christ address us and, through his fruitful word, enable us to be his "fishing church," reaching out, as he did, to the lost and confused and to offer them direction and a place of acceptance. Our ministry now is to respond to those who say what Peter first said to Jesus, "We have worked hard all night and have caught nothing."

Chính cuộc sống bận rộn của Phêrô lại trở thành một “nơi để ông lắng nghe.” Ngay lúc mà ông đang giặt lưới sau một đêm làm việc vất vả mà không có kết quản thì ông nghe được tiếng đức Giêsu. Lúc đầu, ông cũng chỉ lắng nghe như bao người khác có mặt ở đó ngày hôm ấy. Đấy cũng là cách mà chúng ta lắng nghe Lời Chúa trong cộng đoàn này, khi chúng ta cử hành phụng vụ. Tôi cho rằng chính việc lắng nghe chung với nhau như thế đã giúp Phêrô nghe thấy điều tiếp theo- đó là tiếng gọi của riêng ông. Việc cử hành phụng vụ hằng tuần mà chúng ta chia sẻ với nhau như thế này là một nơi quan trọng để chúng ta có thể lắng nghe như một cộng đoàn giáo hội. Chúng ta cùng nhau lắng nghe đức Kitô gọi đích danh mỗi người, và nhờ vào lời hữu hiệu của Người, chúng ta có thể trở nên “giáo hội lưới cá” của Người. Noi theo Người, chúng ta đến với những kẻ bị lầm lạc và bối rối để giúp họ một hướng đi và một nơi để được đón nhận. Sứ vụ hiện nay của chúng ta là trả lời cho tất cả những ai đang nói với như Phêrô đã từng nói: “Chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà chẳng được gì.”

But besides hearing Jesus in a communal setting, Peter also heard Jesus speak directly to him in the midst of his busy life with an invitation to follow him. So, daily life can be our personal listening place to the Word. As the saying has it, "Listen up!" Practice attentiveness to what we experience and hear each day. For example, do we have a wise friend who speaks the truth we need to hear? Do we take the Scriptures we hear each Sunday and try to apply them to our lives? When we complete a task or chore can we pause, take a breath and ask, "What next Lord?" And listen for a response? Can we begin each day with a resolution to try to find Christ and listen to him while we work?

Ngoài việc lắng nghe đức Giêsu trong khung cảnh đám đông, Phêrô cũng nghe thấy đức Giêsu nói trực tiếp với ông ngay giữa cuộc đời bận rộn một lời mời gọi bước theo Người. Vì thế, cuộc sống thường ngày cũng có thể là nơi mỗi chúng ta lắng nghe Lời. “Hãy nghe đi!” Hãy tập quan tâm đến những những gì chúng ta trải nghiệm hay nghe được mỗi ngày. Chẳng hạn, chúng ta có một người bạn thông thái nói cho chúng ta biết sự thật mà chúng ta muốn nghe hay không? Chúng ta có nắm được bài Tin Mừng mà chúng ta nghe mỗi Chúa Nhật và cố gắng áp dụng trong cuộc sống của chúng ta hay không?Mỗi khi xong việc chúng ta có ngừng lại và hỏi “Lạy Chúa tiếp theo con phải làm gì?”  và sau đó có lắng nghe lời đáp trả hay không?Chúng ta có thể khởi đầu một ngày mới với cố gắng tìm gặp đức Kitô và lắng nghe ý Người trong lúc làm việc hay không?

There is a sequence in today’s gospel. It starts with trouble and need; then words are spoken and people respond to what they hear; their response bears fruit; then another word is spoken and a new response is made – a life-time journey begins. There is no guarantee of success for those who accepted Jesus’ invitation, at least not in the usual ways we measure it. We may not come up with a boat load of fish. Jesus doesn’t spell out exactly what the lives of the new disciples will be like. "Catching people"–hardly tells Peter and the others what that will be like. How will they do it? How many "catches" will make a success? Where will this journey they are beginning take them? How will it end up? Lots of questions I would like answered before I would sign a lifetime contract. Instead, Jesus offers Peter and us his presence on the journey. We will not be on our own, we will have one another and he will be in our midst. We have confidence that along the way he will continue to speak a word, especially at the moments when we lose confidence after another all-night of fruitless labor.

Bài Tin Mừng hôm nay được sắp xếp chặt chẽ. Mở đầu với những khó khăn và nhu cầu; rồi có tiếng nói cất lên và người ta đáp lại những gì đã nghe; việc đáp trả của họ mang lại sự hữu hiệu. Rồi một lời khác được nói ra, thì lại có thêm một đáp trả mới – một hành trình suốt đời bắt đầu. Chẳng có gì bảo đảm rằng những ai đón nhận lời mời gọi của đức Giêsu sẽ thành công, ít là theo cách nghĩ thông thường của chúng ta. Chúng ta có thể không thấy được một chiếc thuyền đầy cá. Đức Giêsu cũng chẳng cho biết chính xác đời sống của các môn đệ mới sẽ như thế nào. Hầu như cả Phêrô cũng như những người khác chẳng biết gì mấy về cái gọi là “lưới người.” Họ sẽ làm như thế nào đây? Bao nhiêu “mẻ lưới” thì mới gọi là thành công?Họ sẽ bắt đầu từ đâu và kết thúc như thế nào? Có biết bao điều tôi muốn biết trước khi tôi đặt bút ký một bản hợp đồng suốt đời. Tuy nhiên, đức Giêsu hiện diện với Phêrô cũng như chúng ta  trong suốt cuộc hành trình. Chúng ta sẽ không đi một mình, nhưng còn có một Đấng khác, Người sẽ luôn ở giữa chúng ta. Chúng ta tin tưởng rằng trong suốt cuộc hành trình Người sẽ tiếp tục nói lên một lời khi chúng ta thật sự mất lòng tin sau một đêm chẳng bắt được gì.

Peter sees the fish, but he sees more. Here is someone who can enter into his life and direct him to bounty, meaning, vision and hope. Here is someone who makes him aware how far he is from God and how unfulfilling life on his own can be. So, he speaks his feelings of unworthiness, not out of an exaggerated or neurotic sense of guilt, but from the experience we too would have in the presence of the Holy One.

Phêrô  không chỉ thấy mẻ cá nhưng ông còn thấy nhiều hơn thế. Ở đây, có một Đấng có thể bước vào cuộc đời ông và hướng dẫn ông, giúp ông mở mắt ra và cho ông niềm hy vọng. Có một đấng khiến ông ý thức được khoảng cách giữa ông với Thiên Chúa thật là xa và chỉ cho thấy cuộc đời của ông còn bất toàn biết bao. Vì thế, ông nói lên cảm giác bất xứng, chứ không phải là cảm thức về tội lỗi cách cường điệu hay hoang mang, nhưng từ một trải nghiệm mà chúng ta cũng có thể cảm nhận khi đứng trước nhan Đấng Thánh.

Isaiah had an experience of the holy God that frightened him and also filled him with awe. Isaiah, like Peter kneeling before Jesus, experiences his own unworthiness and God’s compassion. Yes, he is "a man of unclean lips." But for God that’s not an obstacle. Isaiah’s mission won’t depend on his own worthiness, but on the word of the One who is calling and sending. "Here I am," he responds to the voice of the Lord, "send me." That might be our prayer throughout this week. Whether we feel worthy or not, from the midst of our daily lives we pray and trust our call and say, "Here I am, send me."

Isaia cũng từng có một kinh nghiệm về một Thiên Chúa thánh thiện khiến ông kinh hãi nhưng cũng kính sợ. Giống như Phêrô quỳ gối trước đức Giêsu, Isaia cũng cảm thấy mình bất xứng và thấy được lòng thương xót của Chúa. Nhưng, ông là một người “môi miệng ô uế.” Nhưng đối với Chúa, điều đó chẳng hề gì. Sứ vụ của Isaia không lệ thuộc vào việc ông xứng đáng hay không nhưng nhờ vào lời của Đấng đã gọi và sai ông đi. Ông đáp lời Thiên Chúa “Này con đây, xin hãy sai con đi.” Đó cũng có thể là lời cầu nguyện chúng ta cất lên trong suốt tuần lễ này. Dù có thấy mình xứng đáng hay không, giữa cuộc sống thường nhật này chúng ta hãy cất lời cầu xin và tin tưởng vào lời mời gọi chúng ta và thưa lên rằng: “Này con đây, xin hãy sai con đi.”

The Africans have a proverb; "It’s not too good to be near a chief." Simon Peter may have had feelings like that; so might we. What will God ask of us once we accept the invitation to draw close? How much does God want? Still better, how much does God want to give? The answer isn’t provided yet, to Simon or us. All we have now is an encouraging word, "Don’t be afraid" and an invitation to follow and trust.

 

 

 

Fr. Jude Siciliano, OP

Người Phi Châu có câu ngạn ngữ thế này: “không nên ở gần trưởng bộ lạc” Simon Phêrô có lẽ đã cảm thấy như thế, và chúng ta cũng vậy. Thiên Chúa sẽ hỏi chúng ta điều gì khi chúng ta chấp nhận lời mời gọi để đến gần Ngài hơn? Thiên Chúa muốn ta gần cỡ nào? Hơn nữa, Thiên Chúa muốn ban cho ta bao nhiêu? Vẫn chưa có câu trả lời cho Simon cũng như cho chúng ta. Tất cả những gì chúng ta có là một lời động viên “Đừng sợ” và một lời mời gọi để bước theo và tin tưởng.

 

Lm. Jude Siciliano, OP

Hoàng Vinh, OP chuyển ngữ