Chúa Nhật V Mùa Chay B - Xin Tôn Vinh Danh Cha

Vì yêu thương và muốn cứu thế gian mà Thiên Chúa đã ban Người Con.


Lm LG Đặng Quang Tiến

Gio 12:20-33 “20 Trong số những người lên chầu lễ, có cả người Hi lạp. 21 Nhũng người này đến gặp Philip, người Bêtsaiđa, xứ Galilê, mà xin ông rằng: "Trình ông, chúng tôi muốn được trông thấy ông Yêsu". 22 Philip đi nói với Anrê. Rồi Anrê và Philip đi thưa với Ðức Yêsu. 23 Còn Ðức Yêsu thì Ngài đáp lại với họ rằng: "Giờ đã đến! cho Con Người được tôn vinh!  24 Quả thật, quả thật, Ta bảo các ngươi: giả như hạt lúa gieo xuống đất không chết đi, thì nó trơ trọi một mình; nhưng nếu nó chết đi, nó mới sai hoa lắm quả! 25 Ai yêu sự sống mình thì sẽ mất, ai ghét sự sống mình nơi thế gian này, thì sẽ giữ nó cho sự sống đời đời! 26 Ai hầu hạ Ta, thì hãy theo Ta, và Ta ở đâu, kẻ hầu hạ Ta cũng sẽ ở đó. Mà ai hầu hạ Ta, thì Cha Ta sẽ tôn trọng nó! 27 Bây giờ hồn Ta những rúng động! Ta phải nói gì ? Lạy Cha, xin cứu con khỏi giờ này? Nhưng chính vì thế mà Con đã đạt thấu giờ này! 28 Lạy Cha, xin hãy tôn vinh Danh Cha!" Bấy giờ có tiếng tự trời đến: "Ta đã tôn vinh Danh Ta, và Ta lại sẽ tôn vinh!" 29 Dân chúng đứng đó nghe vậy, thì bảo đã phát ra một tiếng sấm; kẻ khác nói: "Một thiên thần đã nói với ông ấy". 30 Ðức Yêsu đáp lại và nói: "Tiếng ấy phát ra, không phải vì Ta, mà là vì các ngươi. 31 Chính bây giờ cuộc phán xét thế gian này; chính bây giờ đầu mục thế gian này sẽ bị đuổi ra ngoài!" 32 Và Ta, một khi Ta được giương cao khỏi đất, Ta sẽ kéo mọi người lại với Ta". 33 Ngài nói vậy để ám chỉ Ngài sẽ phải chết cái chết nào.

 

Giờ của Chúa Giêsu lần đầu tiên được loan báo đã đến (12:23; x. 8:20). Bước sang chương 13 giờ của Người về với Chúa Cha bắt đầu được thực hiện dần. Bố cục của chương 12: - Xức dầu (cc. 1-8), - Vào Giêrusalem (cc. 9-19), - Loan báo sự chết và vinh quang (cc. 20-36), - Kết luận về sứ vụ của Người (cc. 37-50). Có thể chia 12:20-33 làm hai phần: đoạn 12:20-28 với dẫn nhập (cc. 20-22) và đoạn 12:28b-33 với kết luận (c. 33). Ngoài dẫn nhập và kết luận là lời của thánh sử, phần còn lại của đoạn tin mừng nầy được kể là lời của Chúa Giêsu. Có hai lưu ý: 1- Người nói theo cách trực tiếp, ở ngôi thứ nhất; 2- Có những chỉ dẫn về thời gian như “giờ” (cc.23.27[2x]), “bây giờ” (c.27.31[2x]) liên quan đến sự chết và sống lại của Người.

 

Người Hy lạp tìm đến và muốn gặp Chúa Giêsu (cc.20-22). Điều nầy ám chỉ ơn cứu độ của Người đã đến lúc mở ra cho mọi người; chỉ được bắt đầu từ “giờ” của Người. Đoạn 12:23-28 được đóng khung bởi câu 23 và 28, nói đến “giờ” và “sự tôn vinh” của Chúa Giêsu; đoạn nầy có thể chia thành hai: cc. 23-26 và cc 27-28. Trong cc. 23-26 Chúa Giêsu đưa ra ba quy luật về sự chết và sự sống: - Nếu không chết đi không thể sống lại (c. 24; x. 1 Cor 15:36); - Nếu từ bỏ sự sống đời nầy đi sẽ tìm thấy sự sống lại ngay trong đó (c. 25); - Nếu theo Chúa sự sống lại sẽ được bảo đảm (c. 26; x. 14:3; 17:24).

 

Chúa Giêsu áp dụng các quy luật nầy cho chính mình trước tiên. Thánh Gioan không thuật lại cảnh Người trong vườn Giệtsêmani, mà chỉ có các câu 12:27-28a. “Giờ” mà Người xin Chúa Cha cứu khỏi là giờ chết. Giờ nầy chính là “chén” mà Người xin khỏi uống (x. Mc 14:36). Tuy nhiên, Người đã xin Chúa Cha tôn vinh chính danh của Người, nghĩa là thực hiện ý định cứu chuộc nhân loại bằng sự chết của Người (c. 28a; x. 18:11).

 

Đoạn 12:28b-33 ghi lại lời của Chúa Cha và kết quả sự chết của Chúa Giêsu. Chỉ trong Phúc Âm Gioan mới có tiếng Chúa Cha đáp lại Chúa Giêsu trong cơn hấp hối. Động từ “tôn vinh” được dùng hai lần, ở thể chủ động, và ở thì quá khứ và tương lai. Chúa Cha chuẩn nhận lời cầu xin của Chúa Giêsu, và xác nhận là Người đã tôn vinh danh của Người qua những việc Chúa Giêsu đã làm và sẽ còn làm vinh danh Người nữa trong sự chết và sống lại của Con của Người. Như thế, trong phúc âm nhất lãm, sự im lặng của Chúa Cha trước lời cầu xin của Chúa Giêsu hàm ý là Người muốn Chúa Giêsu phải chết để tôn vinh danh Người.

 

Việc Chúa Giêsu chết có hai kết quả đối nghịch nhau: kéo những người tin đến với Người (cc. 30.32), và loại ra ngoài những ai không tin (c. 31). Xét theo thời gian, việc Chúa Cha tôn vinh danh Người (c. 28), việc phán xét thế gian (c. 31), việc mọi người được hưởng ơn cứu độ (c. 32) diễn ra cùng lúc khi Chúa Giêsu bị treo cao trên thánh giá, chết và được tôn vinh (cc. 23.32).

Vì yêu thương và muốn cứu thế gian mà Thiên Chúa đã ban Người Con. Đừng để Người Con ấy phán xét vì đã không tin vào tình yêu của Cha Người.